Bài viết
Giọng ca khiếm thị Quỳnh Trâm lấy nước mắt khán giả bởi khả năng diễn xuất
Đăng bởi: Phong Uyên 13-04-2018
{{count_like}} {{count_comment}}

Sau phần thể hiện “Kiếp nhà nghèo” của Hà Thu, cặp đôi Quỳnh Trâm - Duy Cường gây ngạc nhiên khi nữ vận động viên khiếm thị lần đầu diễn xuất trên sân khấu Thần tượng Bolero 2018.

Dù khiếm khuyết về thị lực nhưng Quỳnh Trâm được bù lại bằng năng khiếu thể thao, nghị lực mạnh mẽ và giọng hát đậm chất bolero chưa từng qua trường lớp đào tạo thanh nhạc. Cô từng khiến HLV Ngọc Sơn khóc ngay trên sân khấu.

Màn song ca của Duy Cường - Quỳnh Trâm qua liên khúc “Nhẫn cỏ cho em - Nụ cười biệt ly” kể về câu chuyện tình yêu đượm buồn của cô gái khiếm thị và chàng trai cùng thôn. Cả hai sống trong một tình yêu nhẹ nhàng, tuy nghèo nhưng rất hạnh phúc và là chỗ dựa vững chắc cho nhau. Bất ngờ một ngày mẹ ruột của cô gái sau nhiều năm trở về nhận lại cô và quyết tâm đưa cô đi chữa trị mắt đồng thời kiếm một người đàn ông giàu có cho cô nương tựa.

Giữa chữ Hiếu và chữ Tình, Quỳnh Trâm đành ngậm ngùi chọn chữ Hiếu và chia ly người yêu.

Tuy lần đầu kết hợp, phần thể hiện của cả hai khiến khán giả không khỏi xúc động và rơi nước mắt. Bên cạnh giọng hát ngày một trưởng thành, phần diễn xuất nhập tâm của Quỳnh Trâm cũng góp phần làm tiết mục thêm cao trào. Phần diễn xuất nội tâm dằng xé, khó xử của nhân vật được nữ VĐV khiếm thị thể hiện khá tròn vai.

Còn với Duy Cường, anh chàng vào vai anh người yêu vì là Kẻ trắng tay nên phải ngậm ngùi chấp nhận xa người yêu. Nếu Quỳnh Trâm nhập vai cô gái có nội tâm dằn xé thì Duy Cường là chàng trai điềm tĩnh và day dứt cho chính bản thân mình. Qua giọng hát, Duy Cường thể hiện điều đó khá đạt yêu cầu.

Sự ghép đôi của HLV Ngọc Sơn thấy có vẻ liều lĩnh nhưng đã mang lại hiệu quả khá tốt cho phần thi của hai học trò, tạo dấu ấn đồng thời khám phá ra khả năng diễn xuất của Quỳnh Trâm và Duy Cường.

{{count_comment}} Bình luận
{{item.name}} {{item.time}}

{{item.content}}

Reply
{{sub_comment.name}} {{sub_comment.time}}

{{sub_comment.content}}

Reply